<----Below header---->
Blog radio

Blog Radio 13: Em nhớ anh..! Có được không ?

<----Above single post content---->

Blog Radio Số 13 – Bạn thân mến!

“Phải làm sao khi nỗi nhớ cứ len lỏi vào từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim?” Những dòng tâm sự có lẽ sẽ dễ dàng len lỏi vào ngõ ngách tâm hồn để chúng ta cùng rung lên những giai điệu đồng cảm. Yêu là thương, là nhớ. “Dẫu biết rằng cố quên là sẽ nhớ Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên…” Mời các bạn cùng lắng nghe dòng tâm sự: “Em nhớ anh, có được không?”

Phải làm sao khi nỗi nhớ cứ len lỏi vào từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim em. Em cố gắng làm cho mình thật bận rộn để em không có thời gian nghĩ đến anh, nhưng những lúc không thắng nổi mình em vẫn ngẩn ngơ.

Từ ngày chúng ta mỗi người đi trên một con đường riêng, con đường mà không hề có dấu chân của người còn lại, em vẫn bình thản với tất cả, vẫn giữ thói quen dậy sớm, ngồi một mình bên khung cửa sổ nghĩ về những chuyện tương lai, bè bạn, về chính mình. Em vẫn khoác túi ra đi vào mỗi sáng bình minh và một mình lê những bước chân nặng nhọc trên những con đường xào xạc trải đầy lá rụng khi nắng chiều đang dần tắt.

Blog Radio 13: Em nhớ anh..! Có được không ?
Blog Radio 13: Em nhớ anh..! Có được không ?

Mọi thứ xem như vẫn bình thường, nhưng dường như bên trong em, một thứ gì đó vô cùng quan trọng đã bị lấy đi.

Ngày mình chia tay, anh nói: “Rời xa anh, em sẽ có một tương lai hạnh phúc!”

Nhưng em phải tìm tương lai hạnh phúc ở đâu đây anh, khi chẳng còn anh bên đời nữa? Cuộc sống sẽ trở nên vô nghĩa và tẻ nhạt đến thế nào?

Ngày mình chia tay, anh muốn em đừng liên lạc với anh nữa! Ừ thì, em có thể không nhắn tin, không gọi điện, không yahoo với anh, nhưng trái tim bướng bỉnh của em thì chưa khi nào thôi nghĩ về anh. Em thấy mình khờ khạo và ngốc nghếch biết bao khi không làm chủ được lý trí của mình.

Ngày mình chia tay, anh mong em hãy sống cho bản thân mình. Câu nói ấy đã làm mọi thứ gần như sụp đổ hết. Xây thì khó, đập thì dễ lắm. Bên nhau, người ta có thể vì hơi hở, vì nụ cười của người mình yêu mà làm tất cả. Em cũng như thế, và rồi em bỗng chốc bị đẩy ra khỏi cuộc sống của anh, bất ngờ và đau đớn.

Em đã cố gắng sống vì bản thân, cố gắng ăn nhiều hơn để không ai thấy em đang héo úa từng ngày, cố gắng xuất hiện thật rạng rỡ và nở nụ cười thật tươi mỗi khi đối diện với ai đó, như muốn lấp đầy sự hụt hẫng trong lòng vẫn mãi là một hố sâu mà vốn dĩ em không thể tìm cách lấp đầy.

Em đã cắt bỏ mái tóc dài ngày xưa mà anh vẫn thường vuốt ve và khen đẹp vì em cũng muốn mình quên đi cái duyên nợ cũ với anh, vì em ngờ nghệch tin lời người ta nói nhiều tóc là nhiều duyên nợ, vậy nên cắt tóc cũng như cắt đi duyên nợ nhưng có một điều em không biết: tóc có thể dài ra cũng như vết thương lòng ta không thể xóa bỏ được. 

Blog Radio 13: Em nhớ anh..! Có được không ?
Blog Radio 13: Em nhớ anh..! Có được không ?

Ngày mình chia tay, anh nói “Em hãy quên anh đi”. Câu nói vô tình ấy đã khiến em đau đáu suốt những tháng năm dài. 

Em vẫn nuôi ảo vọng, vẫn đợi, vẫn chờ một ngày nào đó anh sẽ quay về. 

Vẫn ở quán cafe cũ, vẫn những buổi chiều cuối tuần, vẫn người phục vụ cũ, vẫn giai điệu cũ, vẫn đếm từng giọt cafe nặng nhọc như không muốn rơi mà sao em không thể tìm lại được ánh mắt, nụ cười thân thuộc ngày nào.

Em vẫn giữ thói quen từ ngày bên anh, lang thang một mình mỗi lúc trời mưa. Để mặc cho mưa táp nước vào má, ướt đẫm. Em thích mưa vì nó có thể che được giọt nước mắt mặn đắng của em khi nghĩ về anh mà không hề làm ai phải băn khoăn: Không biết con bé ấy khóc vì điều gì? Nghe như ngô nghê và khờ khạo lắm đúng không anh?

Em cố gắng thức nhiều vào ban đêm, để ngày mệt mỏi và có thể ngủ được vì em không muốn đối diện với sự chờ đợi cứ kéo dài mãi theo ngày tháng. 

Phải làm sao khi nỗi nhớ cứ len lỏi vào từng tế bào, từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim em. Em cố gắng làm cho mình thật bận rộn để em không có thời gian nghĩ đến anh, nhưng những lúc không thắng nổi mình em vẫn ngẩn ngơ.

Cảm xúc như con mãnh thú, khi em cố gắng trốn chạy thì nó càng rướn mình đuổi theo và bám riết lấy em như một định mệnh. Người ta bảo chỉ cần thời gian một phút để thích một người. Một giờ để mà thương một người. Một ngày để mà yêu một người. Nhưng sẽ phải mất cả đời để quên người ấy. 

Lý trí đã không thể bắt trái tim quên được, thì tại sao em phải quên anh chứ? 

Xin anh đừng bắt em làm điều không thể ấy được không?

Hãy để em nhớ anh, có như vậy em mới được là em, sống với cảm xúc thật của mình, không màu mè và giả tạo vì trái tim em vẫn còn muốn thổn thức và yêu anh.

Blog Radio 13: Em nhớ anh..! Có được không ?
Blog Radio 13: Em nhớ anh..! Có được không ?

Nếu đã để anh xuất hiện trong đời thì tại sao lại bắt em bỏ cuộc khi em không muốn? Nếu đã biết trước sẽ có ngày hôm nay thì sao không cho em can đảm để buông tay ngay từ khi mới bắt đầu? Nếu anh chẳng thuộc về em thì tại sao không để em biết khi còn có thể?

Vậy là đã tròn một năm rồi đấy anh nhỉ? Em cũng không biết tại sao mình lại cứ đếm từng ngày như thế! Một năm, hai năm, năm năm hay mười năm thì cũng có khác gì đâu? Tất cả cũng chỉ là một giấc mơ đã qua! 365 ngày! Nghe thì nhiều đấy nhưng so với nhiều người thì lại quá ngắn ngủi… 365 ngày ấy em cũng đâu có vui nhiều? Chỉ toàn sợ hãi, nước mắt và cay đắng!  Vậy mà em vẫn cố níu giữ một cách ngu ngốc… Đôi khi em tự hỏi liệu mình có làm sai điều gì? Nếu đã để anh xuất hiện trong đời thì tại sao lại bắt em bỏ cuộc khi em không muốn? Nếu đã biết trước sẽ có ngày hôm nay thì sao không cho em can đảm để buông tay ngay từ khi mới bắt đầu? Nếu anh chẳng thuộc về em thì tại sao không để em biết khi còn có thể? Người đầu tiên em nhớ là anh kể cả khi vui cũng như khi buồn. Đôi khi vu vơ viết tên anh để rồi chợt sợ hãi .. và đôi khi nhấn số điện thoại của anh như một kẻ mộng du!

Khi đọc lại những dòng trên blog mà nước mắt cứ chực trào ra. Một năm qua với bao cố gắng chỉ để nhận lấy cay đắng. Em trong anh chỉ có thể là một người đặc biệt thôi ư? Tất cả những gì đã có chỉ là một sự hiểu nhầm không đáng có. Chỉ em mới ngu ngơ tin tất cả là thật!

Là gió thì chẳng bao giờ dừng chân phải không anh? Anh chỉ đến thôi! Mang theo hơi ấm… Và cứ thế đi. Để tất cả trong hoài niệm. Chỉ em mới ngốc nghếch cố buộc chân!

Nếu đã như thế thì đừng quan tâm tới em nữa anh nhé! Đừng để em biết rằng có anh đang dõi theo em . Anh cứ cố chấp nhận tất cả những vô lí , cả sự trẻ con trong em chỉ làm em nhớ tới anh nhiều hơn mà thôi ! Thà rằng anh cứ lạnh lùng tàn nhẫn đừng cho hi vọng hay đợi chờ… Một ngày nào đó… Anh là của em!

Blog Radio 13: Em nhớ anh..! Có được không ?
Blog Radio 13: Em nhớ anh..! Có được không ?

Một năm rồi đấy! Anh có còn nhớ chăng anh? Chắc chắn là không rồi, kể cả khi em nhắc anh thì anh vẫn cứ quên cơ mà! Khi ấy có người an ủi em đừng buồn vì con trai thường hay vô tâm và em cũng tự an ủi mình như thế! Nhưng chỉ là dối lòng thôi. Người ta chỉ nhớ những gì quan trọng … Em có là gì đâu? Ngày em gặp anh cũng chỉ là những con số. Tự nhủ bản thân đừng khóc vì anh  nước mắt chỉ làm vết thương thêm đau mà sao em cứ khóc, cứ nhớ… Tình cảm của em chỉ là những lời văn hoa, chỉ là một gánh nặng cản đường anh tìm hạnh đphúc. Nó chẳng có thật đâu! Chỉ là ảo, là giả dối khiến anh khó xử… Anh đã làm em đau như thế đấy. Bây giờ đến cả can đảm để nói em nhớ anh cũng không có, càng không thể nói cho anh biết tất cả những gì em nghĩ .

Cuối cùng thì anh chỉ coi em như một người đặc biệt thôi ư? Những gì em làm chỉ để ghi dấu ấn là một người đặc biệt trong anh! Chỉ thế thôi ư  Chẳng thể là một cái gì đó hơn thế? Vậy em là gì của anh? Là cái gì trong cuộc sống của anh? Đơn giản là một thứ anh không muốn để mất thôi à? Nhưng từ lâu lắm rồi anh trong em còn hơn cả một người đặc biệt. Muốn nói với anh lời tạm biệt mà chỉ sợ nước mắt trào ra, muốn anh hạnh phúc mà tim cứ đau nhói. Vì em ích kỉ ? Hoặc là tất cả hoặc là không gì cả!

Ừ, thì em nhớ anh

Dẫu biết nỗi nhớ cũng chỉ là nỗi nhớ

Như ngôi sao xa lạc vào muôn thuở

Biết bao giờ anh thuộc về em ?

Em nhớ anh …

——————————————————————————

Bạn à! Đúng là:

“Dẫu biết nỗi nhớ cũng chỉ là nỗi nhớ

Như ngôi sao xa lạc vào muôn thuở

Biết bao giờ anh thuộc về em ?..”

Thế nhưng “Tình chỉ đẹp khi tình còn dang dở” và

“Nỗi nhớ nào không có đắng cay.

Niềm thương chưa cạn đã đong đầy.

Bôì hôì lại nhớ về nơi ấy.

Chợt có ai về nghe ấm tay.

Ngọn gió naò không có lá rơi.

Cơn mưa chưa tạnh cảnh tơi bơì.

Gió đông hờ hững bên đời vắng…”

Cảm ơn bạn đã cùng Blogradio đi qua những câu từ đong đầy cảm xúc. Hẹn gặp lại các bạn trong số Radio tiếp theo….

Biên Tập: Quỳnh Trang – Giọng đọc: Ngọc Ánh

Sản Xuất: KhoTruyenHay.Net

<----Below single post content--->

Super Girl

Super Girl có sở thích nghe truyện con gái, blog radio. truyện đêm khuya phát trên sóng Fm và muốn chia sẻ những truyện audio hay mà google đã được nghe và sưu tầm được tới thính giả của KhoTruyenHay.Net

Gửi bình luận

Click here to post a comment